
Mỗi độ xuân về, khi sắc hoa đào, hoa mai cùng đủ màu sắc các loài hoa rực rỡ khắp nẻo đường, lòng người Việt lại trào dâng một niềm tin mãnh liệt về những điều tốt đẹp. Mùa xuân nay hơn hẳn mấy xuân qua bởi đó không chỉ đơn thuần là sự luân chuyển của đất trời, mà còn là khúc dạo đầu của một kỷ nguyên mới vươn mình của dân tộc Việt Nam. Đó là kỷ nguyên của khát vọng và hành động, là không gian và thời gian hơn 100 triệu đồng bào ta đồng lòng, chung sức dựng xây đất nước vững mạnh bằng trí tuệ và nghị lực mới; là đất nước ta phát triển bền vững và hài hòa với thiên thời và địa lợi. Đó là kỷ nguyên của hạnh phúc khi mục tiêu cao nhất của mọi ý chí và hành động là nụ cười mãn nguyện, là đời sống ấm no, tự do hạnh phúc của toàn dân.

Kỷ nguyên mới bắt nguồn từ sự đồng lòng và thống nhất, giữa “ý Đảng” với “lòng dân”. Khi niềm tin được thắp sáng, mọi khó khăn đều có thể vượt qua, các động lực đều được phát huy, trí tuệ và bản lĩnh của người Việt lại được nâng tầm. Mùa xuân này, chúng ta không chỉ chúc nhau về sức khỏe, tài lộc mà còn chúc nhau “khát vọng vươn xa”. Mùa xuân của đất nước đang hòa quyện với nhịp đập của thời đại. Với tâm thế tự tôn và khát vọng cháy bỏng, chúng ta sẽ cùng đón xuân và cùng tạo dựng mùa xuân kỷ nguyên mới, mùa xuân thịnh vượng, rạng rỡ Việt Nam. Kỷ nguyên mới của đất nước bắt đầu bằng mùa xuân. Đó là điều kỳ diệu mang bản chất cua sự sinh sôi, đổi mới sáng tạo và là bài ca hy vọng.
Lịch sử của mỗi dân tộc không phải là một đường tịnh tiến bằng phẳng, mà là sự nối tiếp của những bước ngoặt mang tính quy luật. Có những thời điểm sức mạnh tích lũy của nhiều thập kỷ hội tụ lại, tạo nên một xung lực mãnh liệt đẩy con tàu quốc gia vào một quỹ đạo mới. Việt Nam đang đứng trước một thời điếm như thế - màu xuân của "Kỷ nguyên vươn mình".
Trong tâm thức của người Việt, mùa xuân không chỉ là sự vận động của bốn mùa, mà là biểu tượng của sự phục hồi và sinh sôi. Từ mùa xuân thành lập Đảng năm 1930, đến mùa xuân đại thắng 1975, và mùa xuân khởi nguồn cho công cuộc Đổi mới 1986, mỗi nấc thang phát triến của đất nước đều gắn liền với hơi thở của mùa xuân. Nhưng mùa xuân hôm nay mang một vị thế rất khác. Nó là sự giao thoa giữa một bên là thành quả của 40 năm đối mới- một quá trình "tích nhựa" bền bỉ- và một bên là khát vọng bứt phá để khẳng định bản sắc và vị thế Việt Nam trên bản đồ văn minh nhân loại.
Chúng ta không bước vào ký nguyên mới bằng sự ngẫu nhiên, mà bằng một sự tự tin có cơ sở khoa học, bằng một nội lực đã được rèn giũa qua bao thăng trầm, đế rồi khi đứng trước mùa xuân của đất trời, lòng người cũng bừng sáng một niềm tin về một cuộc chuyển mình vĩ đại.
Sau bốn thập kỷ Đổi mới, Việt Nam đã thoát khỏi bóng tối của nghèo nàn, lạc hậu để trở thành một mắt xích quan trọng trong chuỗi cung ứng toàn cầu. Tiềm lực kinh tế không chỉ đo bằng con số tăng trưởng GDP, mà còn nằm ở hạ tầng chiến lược đang vươn dài khắp đất nước, ở những cảng biển lớn, những trục đường cao tốc xuyên quốc gia và một nền kinh tế số đang thành hình rõ nét. Sự tích lũy ấy đã chạm đến "điểm tới hạn" để bùng nổ. Nếu như các giai đoạn trước, chúng ta tập trung vào "vượt khó" và "ổn định", thì kỷ nguyên mới này là kỷ nguyên của "bứt phá" và "vượt trội". Đó là sự chuyển dịch từ tư duy thích ứng sang tư duy kiến tạo, từ vị thế một quốc gia đi sau sang một quốc gia đồng hành cùng nhân loại trong những lĩnh vực tiên phong như trí tuệ nhân tạo, công nghệ xanh và bán dẫn.
Chưa bao giờ Việt Nam lại đứng ở vị trí thuận lợi như hiện nay trong các mối quan hệ đa phương. Chúng ta bước vào kỷ nguyên mới với một tư thế hiên ngang, là đối tác chiến lược toàn diện của các cường quốc hàng đầu, là điểm đến tin cậy của dòng vốn đầu tư và là tiếng nói có trọng lượng tại các diễn đàn quốc tế. Vị thế này không chỉ đem lại lợi ích kinh tế, mà quan trọng hơn, nó tạo ra một "không gian sinh tồn" và "không gian phát triển" an toàn, bền vững. Mùa xuân của đất nước nhờ thế mà thêm vững chãi, bởi chúng ta đã biết kết hợp sức mạnh dân tộc với sức mạnh thời đại, biết dùng ngoại giao để bảo vệ chủ quyền và dùng nội lực về chính trị, kinh tế, văn hóa, xã hội, quốc phòng, an ninh để xây dựng và bảo vệ Tổ quốc.
Tầm nhìn chiến lược cho kỷ nguyên mới là một thời kỳ lịch sử mới của đất nước. Đại hội XIV diễn ra vào thời khắc có ý nghĩa đặc biệt: khi chúng ta đã đi qua 40 năm đổi mới và 50 năm thống nhất đất nước với những tích lũy đủ lớn về cả lượng và chất. Những quan điểm chỉ đạo tại Đại hội không chỉ dừng lại ở các mục tiêu 5 năm hay 10 năm, mà là sự định vị Việt Nam trong tầm nhìn đến năm 2045 và xa hơn nữa. Đảng ta đã khéo léo lồng ghép khát vọng dân tộc vào điều kiện mới của thời đại mới những quyết sách cụ thể. Đó là một định hướng rõ ràng: Đưa đất nước bước vào giai đoạn phát triển bứt phá, không để tụt hậu, không để lỡ nhịp với dòng chảy của cuộc Cách mạng công nghiệp lần thứ tư.
Dưới ánh sáng của Đại hội XIV, tinh thần "tự lực, tự cường, tự hào dân tộc" được nâng lên một tầm cao mới. Quan điểm của Đảng đã khẳng định: Mọi nguồn lực đều bắt nguồn từ nhân dân, mọi thành quả phải thuộc về nhân dân. Việc tập trung vào đổi mới thể chế, đẩy mạnh phòng chống tham nhũng, lãng phí không chỉ để làm trong sạch bộ máy, mà còn là để củng cố niềm tin- nguồn năng lượng quan trọng nhất để khởi động kỷ nguyên mới. Chính sự đồng thuận giữa ý Đảng và lòng dân từ diễn đàn Đại hội đã tạo ra một luồng sinh khí mới rạo cực như nhựa sống của mùa xuân đang chuyển động trong lòng xã hội.
Chưa bao giờ sắc xuân lại rạng rỡ và thênh thang như lúc này. Đi dọc chiều dài đất nước, ta thấy "xuân sắc" không chỉ là sắc thắm của muôn hoa, mà là ánh sáng của sự văn minh đang lan tỏa đến tận các vùng biên cương, hải đảo. Đó là mùa xuân của sự kết nối khoảng cách giữa nông thôn và thành thị được thu hẹp bởi kinh tế số; khi người dân ở vùng sâu, vùng xa cũng có thể tiếp cận với tri thức và dịch vụ y tế hiện đại. Đời sống xã hội đang mang vẻ đẹp của một sự hài hòa: vừa gìn giữ được hồn cốt truyền thống, vừa tiếp nhận được tinh hoa của nhân loại.
Trong cái se lạnh của những ngày giáp Tết, giữa không khí rạo rực của Đại hội Đảng, mỗi người Việt Nam đều cảm thấy một sự xao động khó tả. Đó là niềm tự hào khi thấy vị thế của Việt Nam được nâng tầm trên trường quốc tế; là sự xúc động khi thấy những người lính, những y bác sĩ Việt Nam thực hiện sứ mệnh hòa bình ở những miền đất xa xôi.
Kỷ nguyên mới mang đến cho con người một tâm thế khác: tự tin nhưng không tự mãn, khát vọng nhưng không nóng vội, không hẹp hòi. Mùa xuân đất nước chính là lúc chúng ta cảm nhận rõ nhất tình đồng bào, nghĩa đồng chí. Đó là sự sẻ chia, là việc "không ai bị bỏ lại phía sau" trong hành trình vươn tới sự cường thịnh. Sức sống của mùa xuân chính là sức sống của niềm tin- thứ ánh sáng lấp lánh trong mắt mỗi người dân khi nhìn về tương lai.
Đế mùa xuân đất nước hòa nhịp thật sự vào kỷ nguyên mới, chúng ta cần biến những xúc cảm thành hành động, vận dụng những quan điểm của Đảng thành hiện thực sinh động. Mọi quyết sách của Đại hội XIV cuối cùng phải được thực hiện bởi những bàn tay và khối óc con người. Kỷ nguyên mới cần những con người mới: những tri thức đầy nhiệt huyết, những người công nhân lành nghề, những nhà quản lý liêm chính. Chúng ta phải xây dựng một hệ giá trị văn hóa và chuẩn mực con người Việt Nam trong thời đại mới- nơi sự sáng tạo được tôn vinh và lòng yêu nước được cụ thể hóa bằng hiệu quả công việc.
Con đường mùa xuân chúng ta đang đi vào kỷ nguyên mới là con đường của sự đoàn kết và bản lĩnh. Khi vận nước đã đến, khi thế và lực đã đủ, mỗi cá nhân phải là một mùa xuân nhỏ để dệt nên mùa xuân lớn của dân tộc. Kỷ nguyên vươn mình không dành cho sự do dự. Với hành trang là truyền thống lịch sử vẻ vang và sự dẫn dắt tài tình của Đảng qua các kỳ Đại hội, đặc biệt là dấu mốc Đại hội XIV, chúng ta hoàn toàn có quyền tin tưởng vào một Việt Nam sẽ phát triển hùng cường.
Mùa xuân này, đất nước không chỉ đón một dấu mốc thời gian mới, mà đón một vận hội mới. Giữa tiếng trống hội xuân và không khí sục sôi của những ngày triển khai Nghị quyết Đảng, ta nghe thấy tiếng đập của trái tim Việt Nam đang vươn mình mạnh mẽ. Kỷ nguyên mới đã bắt đầu từ chính mùa xuân này- một mùa xuân của trí tuệ, khát vọng và sự trường tồn.
GS,TS Vũ Văn Hiền
Nguồn Hội đồng LLTW